fbpx

Đi tìm hạnh phúc

Hạnh phúc là gì nhỉ? Chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng mong muốn tìm hay đạt được thứ nghe mơ hồ như thế này phải không? Tôi cũng đang trên đường đi tìm hạnh phúc của mình và có vẻ như đang ngày một tiến đến gần nó hơn một chút.

Nếu bạn cũng đang trăn trở đi tìm ý nghĩa của đời mình, hay chỉ đơn giản là hạnh phúc trong cuộc sống, hãy để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện của mình.

Ngày xưa, hồi tôi còn học phổ thông, cái suy nghĩ phải học thật giỏi để vào một ngôi trường đại học thật tốt, để rồi kiếm được một công việc thật tốt, làm quản lý hay giám đốc (bla bla) và rồi kiếm được thật nhiều tiền nó ăn sâu vào não của cả gia đình tôi. Lúc ấy, định nghĩa hạnh phúc của tôi đơn giản là như thế. Tất nhiên là giỏi thì kiếm được nhiều tiền là chuyện đương nhiên. Nhưng vì hiểu sai câu chuyện thực sự ở đây nên tôi đã cắm đầu vào học, lựa chọn một ngành học chỉ bởi vì nó “hot”, mà không biết rằng sau này tôi chẳng hạnh phúc với ngành Marketing ấy một tí nào.

Tôi tự nhủ rằng mình sẽ học hết, sẽ thử hết.

Trải qua 4 năm học đại học, tôi cũng thấy ngành này rất hay. Tôi bỏ thời gian ra nghiên cứu thêm rất nhiều thứ trong ngành Marketing mà không được dạy ở trường. Rất nhiều kiến thức mới khiến tôi cảm thấy háo hức. Tôi tự nhủ rằng mình sẽ học hết, sẽ thử hết. Lúc đó tôi vẫn còn mộng tưởng rằng mình sẽ theo ngành này và làm một cái gì đó to lớn lắm, mặc dù tôi cũng chẳng định hình được to lớn là như thế nào. Nhưng thực tế đã đập vào mặt tôi một cách phũ phàng và tôi nhận ra mình đã không thực sự hiểu rõ chính bản thân mình.

Thực tế đã đập vào mặt tôi một cách phũ phàng và tôi nhận ra mình đã không thực sự hiểu rõ chính bản thân mình.

Tôi đã lựa chọn một nghề chỉ vì nó HOT mà không biết rằng sau này tôi chẳng hạnh phúc với nó một tí nào.

Làm nghề marketing thực sự khó khăn với tôi khi mà những gì tôi có chỉ là mớ lý thuyết tích lũy được trong đầu. Với một thằng ít nói và sống nội tâm như tôi, tôi đã phải nỗ lực thay đổi bản thân rất nhiều khi làm ngành yêu cầu khả năng giao tiếp tốt như thế này. Sau vài năm vật vã với nghề, có thể nói là tôi chẳng nề hà việc phải học thêm cả đống thứ nghe có vẻ chẳng liên quan như lập trình web hay “thiết kế đồ họa” (đóng ngoặc kép vì ở đây chỉ là học sử dụng tool-thứ được đào tạo ở rất nhiều trung tâm hiện nay, nhưng thực tế sau này, khi đi học tại Monster Lab tôi mới hiểu nó cần nhiều hơn thế rất rất nhiều). Tôi cũng tập giao tiếp với người khác nhiều hơn, cố gắng trao đổi và học hỏi từ những người giỏi trong ngành mà tôi có cơ hội được gặp. Tôi nghĩ đơn giản là, cứ kiếm được tiền thì chắc là đến một ngày cũng tìm được hạnh phúc. Lúc đó, tôi chẳng hề để tâm đến việc sự nghiệp của mình có tiến thêm một bước nào từ khi tôi bắt đầu đi làm hay không. Mà sự thật đúng là nó chẳng có tiến triển gì cả. Tôi học hỏi rất nhiều, nhưng dường như tôi chẳng tiến bộ là bao. Dần dần, tôi đi làm với một tâm thế uể oải, mệt mỏi.

Công việc với tôi như một cực hình khi mà ngày nào tôi cũng phải thể hiện là một người không phải chính tôi.

Mỗi ngày, tôi đều phải cố gắng gồng mình hoàn thành công việc và trở về nhà như một cái máy vô hồn. Và tôi bắt đầu trở nên stress với công việc, mờ mịt về tương lai của chính mình và cảm thấy mình là một kẻ thất bại. Tôi tự trách bản thân mình rất nhiều, vì cố gắng chưa đủ, nên không thể làm được những việc người khác có thể dễ dàng làm được. Tôi tự trách mình vì buông thả tương lai, không có định hướng gì để cho bản thân mình phát triển. Tôi cảm thấy tuyệt vọng vì nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ đạt được những gì mà “nhiều người khác” bằng tuổi tôi đã đạt được.

Rồi đến một ngày, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự phù hợp với nghề này? Khi mà những thành tựu nho nhỏ trong nghề chẳng mảy may khiến tôi cảm thấy vui. Vui làm sao được khi chúng chẳng thể so nổi với những kết quả mà những người không có nền tảng bằng tôi đạt được. Tôi nghĩ lại về mục tiêu sự nghiệp của mình, tôi nhận ra mình chưa bao giờ đặt mục tiêu nào rõ ràng và to lớn cho nghề này của mình. 5 hay 10 năm, 20 năm nữa mình sẽ làm gì?? Tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy thích thú và đặt mục tiêu là vị trí CMO. Ồ kỳ lạ thế nhỉ. Tại sao làm ngành marketing nhưng điều làm tôi trầm trồ thán phục không phải là một chiến dịch quảng cáo xuất sắc mà lại là một bức tranh mang lại nhiều cảm xúc. Trong suốt thời gian qua, tôi đã thử cố gắng hết sức trong ngành này, và giờ tôi đạt được những gì? Có lẽ là vài năm kinh nghiệm … Hết. Liệu tiếp tục vật vờ trong ngành thêm 20 đến 30 năm nữa thì tôi sẽ đạt được những gì hay cũng chỉ là thêm những năm kinh nghiệm mà thậm chí chính tôi còn chẳng cảm thấy có nhiều giá trị. Hay vì tôi sống không có tham vọng nên mới cảm thấy vô định và chán nản như vậy??? Và hạnh phúc của tôi đang ở đâu trong cái tương lai mịt mờ như thế?

Tôi nghiêm túc ngồi lại và tự vấn bản thân mình. Tôi tự hỏi tôi thực sự thích điều gì? Tôi muốn đạt được gì? Tôi đam mê cái gì? Lúc này tôi mới xem lại cuộc đời tôi từ khi sinh ra đến bây giờ, để tìm ra câu trả lời cho bế tắc này.

Nhớ lại thời tôi còn tiểu học, tôi đã từng mơ về một thế giới đầy khủng long. Tôi đã từng kiên nhẫn gấp cả một công viên khủng long để bày trong phòng và tưởng tượng mình đang dạo chơi giữa những con vật khổng lồ như vậy.

Khi lớn hơn một chút, tôi thường đắm chìm trong các cuốn truyện về những cuộc phiêu lưu và tự hình dung mình là một nhân vật trong thế giới của những câu chuyện ấy. Đó là cảm giác tự do nhất mà tôi từng cảm thấy. Khi mà trí tưởng tượng đưa tôi bay ra khỏi thực tại đầy áp lực và mệt mỏi của việc học hành. Thỉnh thoảng, mỗi khi cảm thấy buồn chán, tôi thường lấy giấy ra vẽ những gì mà tôi tưởng tượng. Mặc dù xấu không thể chấp nhận được, nhưng nỗi buồn của tôi đã tan biến lúc nào không biết.

Lớn hơn một chút nữa, tôi trầm trồ trước những concept mà người ta minh họa cho những câu chuyện mà tôi đã từng đọc. Tôi thán phục vì khả năng tưởng tượng tuyệt vời của những người họa sĩ được gọi là Concept Artist ấy. Nhân vật từ câu chuyện đó giống như đang nhảy múa trước mắt tôi. Có một giây phút bồng bột nào đó, tôi đã muốn mình có thể vẽ được như vậy. Nhưng tôi lại ngay lập tức tự nhủ, điều đó quá xa vời và không thực tế với một thằng không có mấy năng khiếu về mỹ thuật như tôi.

Trở về thực tại bây giờ, khi tôi cảm thấy tuyệt vọng về công việc của mình, tôi cảm thấy mình đã thất bại trong suốt quãng thời gian vừa qua, tôi chợt nảy ra suy nghĩ, rằng mình sẽ thử làm lại từ đầu, tôi sẽ làm một Concept Artist (thực ra ước mơ này đã xuất hiện trong ý nghĩ của tôi từ đâu đó thời đại học, nhưng hồi đó chỉ là thoáng qua và rất mơ hồ).

Có điên rồ quá không nhỉ? Từ bỏ tất cả!?

Những gì tôi học và làm suốt chục năm vừa qua sẽ bỏ đi hết. Tôi sẽ bắt đầu từ con số không, từ vạch xuất phát. Nhưng tôi không sợ việc mình bắt đầu sau người khác cả chục năm. Tôi chỉ sợ nếu tôi không quyết tâm thay đổi và chấp nhận từ bỏ những gì không phù hợp với mình, thì tôi sẽ chết một cách vô nghĩa trong những năm còn lại của cuộc đời bi thương này.

Và thế là sau một thời gian trăn trở suy nghĩ, tôi quyết định sẽ bắt đầu trên con đường hướng đến làm một Concept Artist chân chính. Tôi biết để làm được thì tôi sẽ phải học bài bản từ đầu, vì thế tôi tìm kiếm các đơn vị đào tạo với chương trình học bài bản nhất. Cuối cùng tôi tìm thấy Monster Lab. Vừa hay khi tôi bắt đầu tìm kiếm thì Monster Lab khai giảng khóa dài hạn đầu tiên cho ngành Concept Art – ngành mà tôi mơ ước bấy lâu. Đây có lẽ là một nhân duyên tuyệt vời mà tôi đang chờ đợi. Đó chính xác là những gì mà tôi đang tìm kiếm, một nền tảng cần thiết để tôi bước vào ngành Concept Art mà tôi đang mơ ước. Vì thế tôi đăng ký học dài hạn tại đây chỉ 1 ngày sau khi tôi tìm thấy thông tin về học viện và xem được clip chia sẻ của anh Trần Đức Anh –  Giám đốc học viện.

Tôi đã có chút bỡ ngỡ và lo lắng khi mình chẳng có một tí nền tảng nào về mỹ thuật trước khi bắt đầu học tại đây. Tôi thậm chí chưa bao giờ thực sự vẽ một cái gì nên hồn cả. Nhưng những lo lắng ấy đã biến mất khi tôi bắt đầu cầm bút lên và vẽ những nét đầu tiên. Có một điều tôi rất thích ở Monster Lab đó là con người ở đây – những giảng viên và các bạn học viên học cùng tôi. Cách truyền đạt kiến thức của giảng viên cộng với những sự chia sẻ, giúp đỡ của các bạn học viên khác khiến tôi tiến bộ rất nhiều.

Tôi không phải gồng mình lên để giao tiếp với mọi người xung quanh nữa, mọi thứ trở nên rất tự nhiên bởi tôi đang sống trong một môi trường toàn những người có cùng sở thích và đam mê giống tôi. Tôi cảm thấy thực sự thoải mái là chính mình khi ở nơi đây.

Nhìn lại 9 tháng đã học tại đây, tôi cảm thấy mình đã thay đổi rất nhiều. Từ một người chán nản với công việc hiện tại và thiếu đi mục tiêu cuộc đời, tôi đã trở nên có định hướng và biết mình phải làm gì cho bản thân. Hiện giờ, với tôi, mỗi ngày được đến lớp, gặp gỡ thầy cô, bạn bè, được vẽ vời là một ngày tôi thực sự vui vẻ và cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Cũng có những lúc tôi cảm thấy stress vì mình tiến bộ chậm quá, tôi muốn mình làm tốt hơn nữa. Nhưng mỗi khi bắt đầu vẽ, chìm đắm trong trí tưởng tượng của chính mình, tâm hồn tôi lại tìm lại được sự tự do và bình yên.

Tôi đang sống trong một môi trường toàn những người có cùng sở thích và đam mê giống tôi.

Chỉ cần tôi còn có thể cầm bút lên và vẽ, được theo đuổi đam mê của chính mình, thì đó chính là hạnh phúc mà tôi đang tìm kiếm. Đến bây giờ tôi đã hiểu câu nói “Hạnh phúc là một chuyến đi, không phải đích đến”.

Giờ đây, tôi có thể tự tin và nói rằng “Art is my life”.

Còn bạn thì sao? Nếu bạn đang gặp bế tắc giống như tôi đã từng hay chưa tìm được hạnh phúc của cuộc đời, thì hãy thử một lần đứng lên và theo đuổi đam mê của chính mình. Vì cuộc sống không dài cũng không ngắn, hãy theo đuổi đam mê khi bạn còn có thể.

Tác giả bài viết: Phạm Hoàng Quân –  Chuyên ngành Concept Art & Illustration Khoá 1
Biên tập và thiết kế: Monster Lab

Recommended Posts

Leave a Comment

Contact Us

We're not around right now. But you can send us an email and we'll get back to you, asap.

Not readable? Change text. captcha txt

Start typing and press Enter to search

Đây là hành trình tìm lại bản thân, một người tưởng như có tất cả nhưng thực ra lại trống rỗngChasing Dream