Ở một ngôi làng nhỏ, có một cô giáo tên là Mai. Cô là người giáo viên trẻ, mới về làng dạy học. Ngôi trường cô dạy là một ngôi trường đơn sơ, với những học sinh nghèo, quần áo đôi khi còn sờn rách.

 Trong lớp của cô, có một cậu bé tên Tuấn. Tuấn ít nói, luôn ngồi cuối lớp và thường xuyên bị bạn bè xa lánh. Kết quả học tập của Tuấn rất thấp, và nhiều thầy cô khác cho rằng cậu bé không có tương lai. Nhưng cô Mai không nghĩ vậy. 

Một ngày, sau giờ học, cô gọi Tuấn ở lại và hỏi nhẹ nhàng: “Em có thích làm gì không?” Tuấn cúi đầu, lặng lẽ đáp: “Em thích vẽ.” Nghe vậy, cô Mai đưa cho Tuấn một cuốn sổ nhỏ và vài cây bút màu cũ. “Hãy thử vẽ bất cứ điều gì em thích. Em không cần phải giỏi nhất, chỉ cần cố gắng mỗi ngày.” 

Tuấn bắt đầu vẽ. Mỗi tuần, cậu đều nộp lại cho cô Mai những bức tranh vẽ hoa, cảnh làng quê, hay bầu trời. Có lần, Tuấn vẽ một bông hoa dại mọc trên sườn đồi, nhỏ bé nhưng rực rỡ. Cô Mai nhìn bức tranh và nói: “Bông hoa này rất giống em. Có thể em chưa được mọi người chú ý, nhưng nếu em tiếp tục nỗ lực, em sẽ trở thành đóa hoa đẹp nhất.” Lời nói của cô Mai là động lực lớn lao cho Tuấn. Cậu dần cởi mở hơn, học hành chăm chỉ và tìm thấy niềm tin vào bản thân. 

Nhiều năm sau, Tuấn trở thành một họa sĩ nổi tiếng. Trong buổi triển lãm đầu tiên của mình, Tuấn dành một góc nhỏ trưng bày bức tranh cũ vẽ đóa hoa dại. Dưới bức tranh ấy là dòng chữ: “Dành tặng người đã nhìn thấy vẻ đẹp của tôi, khi tôi chỉ là một bông hoa dại nhỏ bé.” Bài học: Một người thầy có thể không thay đổi cả thế giới, nhưng họ có thể thay đổi cả thế giới của một học trò. Tình yêu thương và niềm tin của thầy cô có thể là ánh sáng giúp học sinh tìm thấy con đường của mình.

Đăng nhập

KHÓA HỌC DÀI HẠN

KHÓA HỌC NGẮN HẠN